Trung Quốc xưa và nay, từ ‘Thôi Trữ giết vua’ đến ‘Nhân cách hai mặt’

Chuyện Thôi Trữ giết vua
Vào thời Chiến quốc, vua nước Tề là Tề Trang Công vì dan díu với vợ của tướng quốc nước Tề là Thôi Trữ, nên bị Thôi Trữ lập mưu giết. Thôi Trữ truyền cho quan thái sử Bá chép vào sử là Tề Trang công bị bệnh sốt rét mà chết. Quan thái sử Bá không nghe, chép vào thẻ rằng:
– “Ngày ất hợi, tháng 5, mùa hạ, Thôi Trữ giết vua là Quang”.
Thôi Trữ nổi giận, giết thái sử Bá. Thái sử Bá có ba người em là Trọng, Thúc, Quý. Trọng lại chép như trước. Thôi Trữ lại giết đi. Thúc cũng chép thế. Thôi Trữ lại giết. Quý lại chép như vậy. Thôi Trữ cầm lấy cái thẻ mà bảo Quý rằng:
– Ba anh nhà ngươi đều chết cả, còn ngươi không sợ chết sao? Nếu ngươi chịu chép khác đi thì ta tha chết cho.
Quý nói:
– Chép đúng sự thực là chức phận của người làm sử, nếu trái chức phận mà sống thì chẳng thà chết còn hơn! Nếu tôi không chép, trong thiên hạ tất cũng có người khác chép! tôi không chép cũng không có thể che được việc xấu của quan tướng quốc, mà lại để cho thức giả chê cười, nên tôi liều chết mà chép, xin tướng quốc cứ tuỳ ý định đoạt!
Thôi Trữ đành để cho Quý chép đúng sự thật. Quý cầm cái thẻ đi ra, sắp đến cửa sử quán, lại gặp Nam Sử Thị, Quý hỏi đi đâu, Nam Sử Thị nói:
– Ta nghe nói anh em nhà ngươi đều chết cả, sợ bỏ mất cái việc ngày ất hợi, tháng 5, mùa hạ mới rồi, vậy nên ta cầm thẻ đến để chép.
Quý đưa cái thẻ của mình chép cho Nam Sử Thị xem. Nam Sử Thị mới cáo từ mà về.
Trong xã hội Trung Quốc xưa kia, tiếng nói của giới trí thức họ đại diện cho trí huệ của đất nước. Nho gia Trung Quốc ca ngợi “Nhân”, ca ngợi “Nghĩa”. Khổng Tử nói “Kiến nghĩa bất vi, vô dũng dã”  (Thấy việc nghĩa không làm không phải kẻ dũng),  còn giảng: “Chí sĩ nhân nhân, vô cầu sinh dĩ hại nhân, hữu sát thân dĩ thành nhân.” (Chí sĩ hiền nhân không mưu cầu sống mà hại nhân, có người mất mạng mà thành nhân).
Nhân cách hai mặt
Chính quyền Trung Quốc sau khi tấn công tầng lớp có tài sản, có tín ngưỡng đã đã coi trí thức là tầng lớp tiếp theo phải đánh đổ. Nếu không, giới trí thức sẽ theo truyền thống nói lên những sự thực mà nhà nước Trung Quốc không ưa.
Năm 1957, Mao Trạch Đông, lãnh tụ của đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã kêu gọi giới trí thức “giúp đỡ đảng tự chỉnh đốn”. Với khẩu hiệu “trăm hoa đua nở, trăm phái tranh luận”.
Hàng trăm ngàn trí thức khắp Trung Quốc đã nói lên quan điểm của mình về các vấn đề của đất nước. Sau đó, những bài viết này đã bị lấy làm chứng cớ để kết tội giới trí thức là “phản động”. 540 ngàn trí thức đã bị kết tội trong chiến dịch “chống cánh hữu”. Họ bị đưa đến các trại cải tạo, nhiều gia đình bị lưu đày về nông thôn và các vùng xa xôi, ngay cả con cái họ cũng không có cơ hội học hành…
Giới trí thức chính nghĩa hừng hực, dốc hết gan ruột quên thân báo quốc, nhưng hết người này đến người kia ngã ngựa thê thảm dưới cái bẫy của ĐCSTQ. Sau cuộc đàn áp này, một số học giả đã phát triển “nhân cách hai mặt”. Họ theo sát “Mặt trời đỏ” và trở thành những “trí thức hữu dụng” của ĐCSTQ, nói và làm bất cứ thứ gì mà ĐCSTQ yêu cầu. Một số khác đã tự xa lánh và tách mình ra khỏi các vấn đề chính trị. Trí thức Trung Quốc, những người có truyền thống ý thức trách nhiệm mạnh mẽ đối với đất nước, đã trở nên câm lặng từ đó.
Quách Mạt Nhược và Hà Tộ Hưu
Quách Mạt Nhược được coi là người có tài năng về nhiều lĩnh vực như thơ ca, sử học. Ban đầu, quan điểm của ông là ca ngợi Khổng Tử, phê phán Tần Thuỷ Hoàng. Đến khi Mao Trạch Đông thể hiện quan điểm ca ngợi Tần Thuỷ Hoàng và phê phán Khổng Tử, Quách đã liền thay đổi theo. Năm 1966, Quách phát biểu “những điều tôi viết trước đây, nghiêm khắc mà nói đều nên đốt hết”.
Năm 1973, Quách còn làm thơ khẳng định sự thay đổi quan điểm của mình, trong đó có câu: “Thuỷ Hoàng khẳng định công vạn đại; họ Khổng danh truyền hão mà thôi”. Sau đó Quách làm thơ ca ngợi Mao: “Tầm cao tư tưởng nghiêng thiên hạ; Văn chương ngang dọc sáng muôn đời”. Quách đã từng được làm phó chủ tịch Chính Hiệp Trung Quốc và chủ tịch Viện khoa học Trung Quốc.
Trong các chiến dịch phê phán tấn công các cá nhân hay nhóm người nào đó, ĐCSTQ thường sử dụng các “nguỵ trí thức” này để phát ngôn. Do vậy, các chiến dịch phê phán Hồ Phong, Hồ Thích, Vũ Huấn… Quách đều hăng hái.
Hà Tộ Hưu, người cũng mang danh phận là “nhà khoa học”, từng cổ động quan điểm về đấu tranh giai cấp của ĐCSTQ, ca ngợi “khoa học tự nhiên tự nó có mang tính giai cấp”. Hà cũng đóng vai chính trong các chiến dịch phê phán Thuyết Di truyền của Mendel, Thuyết Tương đối của Einstein… Einstein bị phê phán là “giai cấp tư sản lớn nhất phản động uy quyền của học thuật trong giới khoa học tự nhiên”. Sau đó Hà được bổ nhiệm làm viện trưởng Viện Khoa học Trung Quốc. 
Thời kỳ Giang Trạch Dân nắm quyền, Hà Tộ Hưu cũng nghĩ ra quan điểm ca ngợi thuyết “ba đại diện” của Giang là “phù hợp với quy luật của cơ học lượng tử”. Hà cũng hăng hái trong việc lên tiếng phê phán Pháp Luân Công, lấy danh nghĩa “khoa học” để biện minh cho chiến dịch đàn áp tàn bạo đối với người tu luyện Pháp Luân Công, một môn tu luyện tâm tính theo các nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn.
Pháp Luân Công là môn tu luyện tự giác, không thành lập tổ chức, mỗi cá nhân tự học và thực hành theo nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn. Trong khi ĐCSTQ luôn kiểm soát tất cả các nhóm người, gồm cả tôn giáo bằng cách chi phối người đứng đầu của tổ chức. Khi không có gì để chi phối thì Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đã chọn bức hại. Các nguỵ học giả như Hà Tộ Hưu tiếp tục đóng vai cây gậy đánh người của giới chính trị, dùng miệng lưỡi để bôi nhọ Pháp Luân Công.
Lời bàn
Trong xã hội Trung Quốc truyền thống, giới trí thức được coi là rường cột của quốc gia, tinh anh chói sáng, giúp gánh vác truyền thống đạo đức. Quan điểm, phát ngôn của họ cũng đại diện cho trí huệ của xã hội, của quốc gia.
Nhà nước Trung Quốc ngày nay sau một thời gian dài kiểm soát tư tưởng và phát ngôn của giới trí thức, làm cho tiêu chuẩn đạo đức xã hội tuột dốc, văn hoá điêu linh. Những người có tâm, có tài thì không có cơ hội thi triển. Những kẻ a dua nịnh hót thì được sử dụng làm công cụ trong tay giới chính trị nhằm u mê xã hội. Cho dù kinh tế có phát triển, nhưng xã hội ngày càng bất ổn, cuộc sống của người dân Trung Quốc chưa biết sẽ đi về đâu.
The post Trung Quốc xưa và nay, từ ‘Thôi Trữ giết vua’ đến ‘Nhân cách hai mặt’ appeared first on Đại Kỷ Nguyên.

31st Annual Renaissance Festival
Friday December 14, 2018

The Arizona Renaissance Festival is a medieval amusement park, a 14-stage theater, a 30-acre circus, an arts and crafts fair, a jousting tournament and a feast — all rolled into one non-stop, day-long family adventure. You never know what you will find on or off the stage! This unique outdoor event combines entertainment and wares […]

Rosenthal: Cubs in pursuit of D-backs free agent Daniel Descalso
Friday December 14, 2018

Former Diamondbacks utility player and current free agent Daniel Descalso is a target for the Chicago Cubs, The Athletic‘s Ken Rosenthal reported Friday. Rosenthal said the Cubs were in “strong pursuit” of the 32-year-old. Descalso, a left-handed bat, proved valuable last season for the Diamondbacks as he was most-known for his timely, “clutch” hitting. In 138 […]

The post Rosenthal: Cubs in pursuit of D-backs free agent Daniel Descalso appeared first on WW88.

The post 31st Annual Renaissance Festival appeared first on WW88.

Đừng mải xem điện thoại trước mặt trẻ, câu chuyện nhỏ giúp bạn hiểu tại sao
Friday March 06, 2020

Vào độ tuổi trẻ cần được yêu thương và quan tâm nhất, rất nhiều bậc cha mẹ lại dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để xem điện thoại. Điều này sẽ khiến trẻ bị tổn thương đến mức nào? Hãy cùng đọc câu chuyện nhỏ dưới đây nhé! Một ngày bận rộn, vừa tan […]

The post Đừng mải xem điện thoại trước mặt trẻ, câu chuyện nhỏ giúp bạn hiểu tại sao appeared first on Sala Sai Gon.